Trang chủ >> Kỹ năng sống

Đừng mang con bỏ chợ

02/26/2019

1. Câu chuyện về vấn đề "mang con bỏ chợ"

Cách đây vài tuần có một người quen tìm đến nhà tôi hỏi về việc họ có nên cho con họ sang Nhật du học theo dạng người thân bảo lãnh. Họ sẽ gửi con mình cho một người họ hàng xa ở bên đó nuôi dưỡng, để người bà con xa đó cho con họ ăn và ở nhờ trong nhà nhưng sẽ tự lo các khoản chi phí khác. Tôi trầm ngâm rồi hỏi lại rằng nếu người bà con đó thân thiết đến mức như anh chị em ruột trong nhà và sẵn sàng chăm sóc cho đứa trẻ thì hãy gửi còn không thì họ nên suy xét lại.

Việc gửi con cho một người họ hàng ở nước ngoài không phải là chuyện xa lạ. Khi đó, người cha, người mẹ sẽ tìm thấy phần nào sự an tâm vì họ tin rằng con mình nơi đất khách quê người sẽ ít nhất có chỗ nương tựa hơn là tự thân nó vận động. Đó là tâm lí chung của nhiều người cha mẹ khi có con đi học nước ngoài. Khoan hãy nói đến việc người họ hàng đó và đứa trẻ sẽ sống ở Nhật như thế nào thì tôi xin nêu ra một trường hợp mà tôi đã biết đến về một bạn trẻ đi du học ở Mỹ.

Cậu bạn đó đi sang Mỹ theo hy vọng gửi gắm con của cha mẹ vào một bà dì đang sống và có sẵn nhà ở Mỹ. Mà bà dì đó cũng rất tử tế khi hướng dẫn đường đi nước bước cho cậu. Chỉ cậu đi học nail để sang đấy có cái nghề tay trái đi làm, giới thiệu cho cậu một ngôi trường tầm trung dễ nhập học và một ngành học theo bà là đắt giá nhất trường để cậu dễ đi làm. Bà còn đặc biệt bay sang trước vài ngày để tìm hiểu những thói quen sinh hoạt hằng ngày của cậu ngay tại nhà để tiện bề chăm sóc. Những tưởng đấy sẽ là một câu chuyện cổ tích ở đời thực và cậu sẽ được một người phụ nữ như mẹ chăm sóc chu đáo nơi xa nhưng khi vỡ lẽ ra thì sự việc chẳng phải màu hồng như lúc đầu.

 

Du hoc sinh thuong roi vao hoan canh "mang con bo cho"

  Du học sinh thường rơi vào hoàn cảnh "mang con bỏ chợ"

Cậu tự thân đi xin việc chui tại các tiệm nail vì nhà trường không cho du học sinh đi làm thêm ngoài giờ. Cậu nhận ra sự phũ phàng và phải tự kiếm tiền trang trải cuộc sống, mỗi khoản nhờ vả đều được ghi sổ nợ và chính cậu phải kí nhận khoản nợ ấy từ bà dì của mình để bố mẹ cậu ở nhà gửi tiền sang trả. Tự ăn tự sống và tự thân vận động, chẳng khác gì ở một nhà thuê nhưng phải sống chung với chủ nhà. Đôi khi cậu còn phải nghe vài lời mỉa mai về việc nhở vả đấy.

2. Hiện thật luôn phũ phàng

Quay trở lại với câu chuyện ở đầu bài viết, người họ hàng được nhắc đến đó cũng không phải gần gũi gì mà chỉ là vợ của người cháu, con ông anh bên chồng của người phụ nữ kia. Một mối quan hệ còn xa hơn cả bà dì trong ví dụ trên. Điều đó đồng nghĩa rằng mối quan hệ và sự “chăm sóc” mà đứa trẻ kia nhận được chỉ có hơn chứ không kém cậu trai kia. Ở đây, tôi không đánh đồng với tất cả các mối quan hệ người thân hay người quen khác.

Để dễ hiểu hơn tôi sẽ nhìn từ góc độ “chăm sóc” trước. Việc một người từng phải bương chải cực khổ để gây dựng nên chút tài sản ở nước ngoài không phải là dễ dàng. Học đã từng vất vả như thế nào thì họ cũng sẽ không thoải mái chấp nhận một người tự dưng xuất hiện rồi sử dụng chung tài sản mà họ đã vất vả tạo dựng nên. Thế mới nói không phải ai cũng bao dung và rộng rãi như bố mẹ ở nhà đâu. Dù biết rằng bố mẹ bạn ít nhiều sẽ gửi phí nuôi dưỡng cho họ nhưng đó là bản năng bảo vệ những gì thuộc về mình của mỗi người. Không dễ dàng chấp nhận bạn xuất hiện rồi chen vào dùng chung và căn bản là bạn không phải là con đẻ của họ. Đó là hai người khác nhau. Dù cho có những trường hợp người nuôi dưỡng kia đối xử với bạn vô cùng tốt thì trong những trường hợp nhất định thì thân thích cũng không bằng tiền bạc.

 

Du hoc khong phai con duong thanh danh duy nhat

             Du học không phải con đường thành danh duy nhất

Cho dù đứa trẻ đó có thể vượt qua cửa đầu tiên thì rào cản ngôn ngữ và văn hóa là cửa ải khó khăn hơn. Trừ khi bạn trở lại thành một đứa trẻ sơ sinh thì bạn sẽ không cần phải lo lắng quá nhiều về môi trường xung quanh vì chắc rằng bạn luôn có dư thời gian để tập thích nghi nhưng với một người trưởng thành sang nước ngoài du học lại là chuyện khác. Ngay cả tiếng Anh sử dụng 1 bảng chữ cái duy nhất và giống đến hơn 90 % với bảng chữ cái tiếng Việt, dù bạn đã mất hơn 12 năm học theo chương trình giáo dục nhưng vẫn chữ biết chữ không thì bạn hãy tưởng tượng với tiếng Nhật, 3 bảng chữ cái với những kí tự tượng hình, như vậy bạn sẽ mất bao nhiêu thời gian. Đó là chưa nói đến việc câu ngữ pháp của tiếng Nhật chính là sự pha trộn đồng thời của 3 bảng chữ cái. Mẹ của đứa trẻ ấy nói với tôi rằng bà sẽ cho con bà đi học tiếng Nhật cấp tốc trong vòng 6 tháng sau đó gửi nó sang đấy du học. Tôi không nói gì nhưng hiểu rằng tiếng Nhật học trong vòng 6 tháng thì đứa trẻ ấy sẽ học được những gì. Trừ khi đứa trẻ có thiên phú ngôn ngữ đáng kinh ngạc học 1 hiểu 20. Tiếng Nhật khác hoàn toàn với tiếng Anh, cũng không giống với những thứ tiếng phương tây như Pháp, Đức, Ý, …

Bên cạnh đó khả năng hòa nhập và thích nghi cũng không phải là chuyện nhỏ. Ở Nhật Bản xa xôi không phải như Thủ Đức với quận 6 trong thành phố, không thể giận dỗi, chán nản là có thể ra đón xe đi 2 tiếng về đến nhà. Ở Nhật cũng không có nhiều người Việt đi trên đường để bạn tùy ý hỏi một người cũng có thể dẫn đường bạn về đến nơi. Cũng không có mấy ai quan tâm để ý đến bạn như ở nhà, ở Nhật ai cũng bận rộn và họ thậm chí còn không dành đủ thời gian cho bản thân huống chi để mắt đến ai đó.

Tôi không giải thích nhiều với người mẹ nhưng chỉ đưa ra một vài lời khuyên về khả năng học tập hay khả năng thích nghi mà đứa trẻ cần để họ tham khảo. Tôi cho rằng tôi không có đủ thẩm quyền để can dự vào quyết định của bất kì ai. Có thể người mẹ đó nghĩ rằng du học chính là phương án tốt nhất cho tương lại của con mình nhưng bên cạnh đó liệu đứa trẻ có đủ khả năng và bản lĩnh để sống sót một mình ở nơi xứ lạ. Tôi mượn câu nói của một người bạn mà tôi từng nghe qua “Đi du học giống như bạn được sinh ra một lần nữa ở nước ngoài mà không biết cha mẹ là ai vậy”.

Xem thêm: Đâu mới là vùng an toàn của bạn?

Kỹ năng sống

Bài Viết Khác