Trang chủ >> Kỹ năng sống

Đâu mới là vùng an toàn của bạn?

02/19/2019

Tôi không phải là người quá thần tượng bất cứ ca sĩ hay diễn viên nào nhưng dạo gần đây khi lướt trên một số kênh bát quái (một loại tin đồn mà người thạo tin sẽ truyền ra), tôi nghe nói về một chàng ca sĩ nhỏ tuổi của một nhóm nhạc thần tượng nổi tiếng ở Trung Quốc quyết định tạm ngưng sự nghiệp khi đang ở đỉnh danh vọng để đi theo ước mơ của anh ta. Theo học chuyên sâu về âm nhạc ở Mỹ. Tôi trước đây cũng thấy nhiều tin tức về các diễn viên, ca sĩ, người nổi tiếng trong nước dừng sự nghiệp để theo đuổi một cái gì đó hay đột ngột rẽ sang hướng hoạt động nghệ thuật khác. Có người thành công, có người thất bại nhưng bạn có từng thắc mắc qua là tại sao họ lại chọn bước ra khỏi cái vùng an toàn mà ở đó, họ đang là những người có một vị thế nhất định mà ai cũng đang dõi theo?

Không phải bất cứ ai sinh ra cũng được trải thảm hoa hồng một đường thẳng tiến lên đỉnh vinh quang. Cũng có được mấy ai có gia đình dọn sẵn mâm cao cỗ đầy chờ ngồi vào ăn hay đường công danh rộng mở ngay từ khi mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi giảng đường. Con đường tương lai của bạn chẳng ai có thể nói trước được điều gì. Có thể bạn sẽ thừa hưởng một gia tài kếch xù, một công việc dọn sẵn từ nền tảng gia đình chờ bạn ngồi vào làm thì bạn cũng không biết được ngày mai sẽ xảy ra những gì. Có thể cổ phiếu sụt giảm, thị trường suy thoái và bạn sẽ mất việc ngay ngày mai cũng nên. Hay một cô ca sĩ đang hát hay thì bỗng nhiên một hôm viêm thanh quản và không thể

tiếp tục hát nữa cũng không chừng. Chẳng ai biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

 

 

Tôi thường tin vào quy luật hình sin. Khi mà trong đó đường đồ thị sẽ đi lên đến một điểm nhất định và rơi xuống. Giả sử như vùng an toàn của bạn là đoạn đồ thị đang trên hướng đi lên đó thì bạn phải làm thế nào để không phải rơi xuống theo quy luật. Có một câu thành ngữ mà tôi học được từ một bộ phim của Thành Long, “vô cực tất phản” nghĩa là một thứ gì khi đi đến đỉnh điểm giới hạn của nó ắt sẽ quay trở ngược về vị trí ban đầu, nhưng cái giới hạn đó đặt ở đâu và ai quy định rằng nó phải ở đó? Nếu gộp hai điều trên lại thì tôi sẽ nghĩ như thế này chẳng ai quy định giới hạn cho vùng an toàn của bạn ở đâu, nếu bạn cho nó ở mức 1 thì bạn sẽ không thể vượt qua mức 2, còn nếu bạn cho nó ở mức 3 thì bạn chuẩn bị rơi xuống ở giai đoạn 2,9. Còn nếu bạn đặt nó ở mức 100 thì bạn sẽ còn cả chặng đường dài để phấn đấu.

Vậy lời khuyên của một con mọt sách chưa hiểu mấy thói đời như tôi dành cho bạn là gì? Hãy cứ thử những trải nghiệm mới mẻ xung quanh bạn, đón lấy những cơ hội ngay trước mặt và thử sức bản thân. Đừng cứ đăm đăm cho rằng bạn đi bao nhiêu đó là đủ, làm bấy nhiêu đó là đủ. Nếu lúc nhỏ bạn chưa từng bỏ hai bánh phụ thì bạn sẽ không bao giờ biết chạy xe hai bánh là như thế nào. Như bản thân tôi nếu cứ cho rằng môn học yêu thích của mình là hóa học sẽ chẳng có tôi bây giờ ngồi mải mê viết lách. Hãy cứ thử sức khi bạn còn có thể để biết đâu mới là giới hạn thật sự cho bản thân.

Quay trở lại với những câu chuyện tôi đặt ra ở đầu bài, nếu những gì bạn có sẵn, gia đình bạn cho sẵn, sắp sẵn vào tay bạn là một con thuyền thì bạn buộc phải đưa nó ra khơi để biết nó chắc chắn và an toàn đến độ nào. Như câu nói của chàng ca sĩ Noo Phước Thịnh trong một chương trình ca nhạc xuân mới đây “Phải có những con sóng to thì mình mới biết thuyền mình chắc chắn đến cỡ nào”. Bạn phải đối mặt với những gì đang và sắp diễn ra để biết bản thân đã trưởng thành, đã khôn dại đến đâu. Để biết rằng thuyền bạn chỉ có thể chọi với những con sóng nhỏ và bạn phải gia cố thêm chiếc thuyền để đối phó những con sóng to hơn. Nếu bạn không thử, sao bạn có thể biết được điều đó? Hay bạn sẽ bình chân như vại chờ sóng đánh vỡ thuyền?

 

 

Tuy nhiên không có bất kì lần thử thách nào mà thiếu đi sự can đảm và đánh đổi. Nếu bạn không đủ can đảm, bạn sẽ chẳng làm được gì. Nếu bạn không chấp nhận đánh đổi thì sẽ chẳng có giá trị nào cho không biếu không bạn từ trên trời rơi xuống. Như chàng ca sĩ nhỏ tuổi kia, nếu anh ta không can đảm, không chấp nhận thách thức, đánh đổi vinh quang hiện có với những kiến thức khai phóng giới hạn của bản thân thì đến một lúc nào đó, khi những vinh quang hiện tại chạm đến đỉnh điểm thì nó cũng sẽ theo quy luật mà đi xuống như bao lớp nghệ sĩ trước đây. Anh ta có thể làm một nhà sản xuất, một nhạc sĩ, hòa âm phối khí hay một nhà chuyên môn đánh giá mà nếu chỉ dừng lại ở vai trò hiện tại, anh ta sẽ chẳng bao giờ vươn tới được.

Cũng như trong cuộc sống, khi bạn đi qua một mối tình, bạn sẽ hối tiếc vì chưa dám làm những điều ngọt ngào cho cả hai mà không phải hối tiếc vì đã làm. Nếu bạn chưa bao giờ dám thử thì bạn sẽ mãi là người nói câu “giá như….” sau khi tất cả mọi chuyện đã qua đi.

Xem thêm: Bước ra khỏi vùng an toàn

Kỹ năng sống

Bài Viết Khác