Trang chủ >> Kỹ năng công việc

Không có khả năng tôi vẫn làm!

02/25/2019

1. Áp lực vô hình mang tên "ước mơ"

Ba mẹ tôi vốn là những người rất xem trọng việc học tập của con cái, cũng vì vậy mà ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn gánh chịu những áp lực vô hình từ niềm tin mà ông bà dành cho tôi. Tôi rất thích vẽ tranh và luôn được thầy cô, bạn bè ngày đó dành cho những lời khen ngợi, và ngay những ngày còn nhỏ, tôi đã nói với ba mẹ về ước mơ sau này, rằng tôi muốn trở thành một họa sĩ. Tuy nhiên, khi ba tôi nghe thấy, thứ mà ông dành cho tôi không phải là sự ủng hộ nên có, mà là một định hướng không hề liên quan, rằng: “Hãy trở thành một bác sĩ!”

Theo một cách nào đó, câu nói ấy vô tình trở thành thứ mà tôi mang theo trong tâm trí suốt ngần ấy năm trời. Và tôi đã tự huyễn hoặc cho mình, rằng bản thân phải trở thành một bác sĩ mà không hề biết gì về con đường đi đến cái đích đầy mộng tưởng đó. Những năm tháng phổ thông, thành tích học tập không tệ đã khiến ba mẹ tôi tin tưởng hơn vào khả năng thành công của con mình. Cứ ai hỏi về ước mơ của tôi, ba mẹ luôn tự hào khoe với mọi người hai từ “bác sĩ”.

 

uoc mo cua con hay uoc mo cua cha me?

                          Ước mơ của con hay ước mơ của cha mẹ?

Và rồi tôi đậu vào một trường cấp ba danh tiếng tại thành phố. Trường quy định phải phân khối ngành học ngay từ đầu để có thể thuận lợi hơn cho việc ôn luyện thi đại học. Chính thời khắc đăng ký ấy, tôi bỗng có sự phân vân trong khi khối B chính là định hướng rõ ràng nhất để tôi hiện thực hóa “ước mơ”. Chợt tôi nhận ra cái khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc làm tôi hụt hẫng vô cùng khi ba tôi đánh dấu stick vào chữ B một cách không ngại ngần. Và rồi tôi nghĩ: “Ổn thôi, mình sẽ cố gắng, chắc được…”

Không phải nói, trong suốt khoảng thời gian đó, tôi đã phải quay cuồng với biết bao căng thẳng, biết bao áp lực khi từng con điểm thuộc ba môn Toán, Hóa, Sinh của tôi thường xuyên ở mức trung bình. Thế nhưng tôi vẫn cố gắng chịu đựng, cố gắng lê lết từ ngày này sang ngày khác chỉ vì một lý do duy nhất: ba mẹ và họ hàng tin tưởng ở tôi, tôi phải cố gắng để khiến họ vui lòng.

 

su mien cuong khong mang lai thanh qua

                            Sự miễn cưỡng không mang lại thành quả

Không thể đếm xuể bao nhiêu lần tôi bật khóc khi nhìn lại khả năng của mình và cái mà tôi gọi là ước mơ. Tôi khóc khi nghĩ đến ba mẹ, những người vẫn ngày ngày làm việc vất vả để tôi học tập và trở thành một bác sĩ. Tôi thất vọng về bản thân, chán nản với mọi thứ khi tôi càng cố gắng bao nhiêu, điều mà tôi nhận được lại càng trái ngược bấy nhiêu. Và rồi đến một ngày, tôi phải thừa nhận một sự thật, tôi không có khả năng để trở thành bác sĩ.

Tôi rơi vào trạng thái mất định hướng hoàn toàn, và việc phải học tập và rèn luyện trong môi trường đề cao khối B đã thật sự đánh mất của tôi rất nhiều cơ hội. Kết quả là tôi mất đi danh hiệu học sinh giỏi bởi những con điểm đèo đẹt của các môn Toán, Hóa, Sinh trong những năm cuối cùng của cấp ba và phải sống chung với áp lực từ gia đình trong khoảng thời gian rất dài.

2. Không có khả năng thì phải biết điểm dừng

Rõ ràng bạn thấy đấy, tôi đã có một lý do rất hoàn hảo để buộc bản thân phải thực hiện một việc mà tôi hoàn toàn không có khả năng, và tôi biết rằng những bạn đang đọc bài viết này cũng đã từng ít nhất một lần rơi vào trạng thái tương tự.

Người ta thường nói có cố gắng và đam mê thì sẽ thành công. Nhưng mọi thứ chỉ diễn ra khi bạn thật sự có khả năng về điều bạn phải làm. Một nhân viên sale chỉ có thể thành công khi có tài thuyết phục, đủ khéo léo trong giao tiếp và cố gắng tìm kiếm khách hàng, trong khi nếu không có khả năng chủ chốt của sale thì dù bạn có tìm được bao nhiêu khách hàng đi nữa cũng không thể có được doanh thu.

 

dung danh mat dam me va nhiet huyet boi cong viec ban khong yeu thich

Đừng đánh mất đam mê và nhiệt huyết bởi công việc bạn không yêu thích

                       

Trong cuộc sống, đôi khi ta phải biết dừng lại đam mê hay những thứ tương tự khi bản thân thật sự đã cố gắng hết sức nhưng không thể mang lại kết quả tốt đẹp. Dù có lý do chính đáng để tiếp tục, nhưng bạn phải sáng suốt nhận ra đâu là giới hạn của mình. Nếu cứ phải sống trong cái vòng lẩn quẩn và ép buộc bản thân, bạn sẽ rất bi quan, đánh mất rất nhiều thời gian và cơ hội. Trong khi nếu bạn biết dừng lại và tìm cho mình một định hướng mới phù hợp, bạn sẽ có được nhiều hơn cái mà bạn nghĩ.

Cuộc sống là của bạn, bạn phải sống sao cho bản thân thoải mái nhất có thể. Ước mơ hay tất cả những gì bạn định hướng phải được xác định cả từ khả năng và sở thích. Nếu thiếu sở thích, bạn không đủ động lực. Nếu thiếu khả năng, bạn tất yếu không thể thực hiện. Đừng bao giờ mang bản thân ra để đánh đổi cho niềm vui của người khác, vì hiển nhiên bạn không thể sống với nó quá lâu khi bản thân không đủ hạnh phúc.

Sau cùng, bạn nhất định phải trở nên sáng suốt, mạnh mẽ và kiên quyết để nhìn nhận lại bản thân và sống cho chính bạn, nói không với những gì không phù hợp với bạn dù lý do đó có thuyết phục đến nhường nào.

Xem thêm: Hãy từ chối khi bạn không muốn

 

Kỹ năng công việc

Bài Viết Khác